EDEN - Tuyệt Đỉnh Vuốt Chạm 2015
Săn Boss siêu khủng và chặt chém đã tay, cực phê...
BeYeuTruyen.Wap.Sh
Thế Giới Truyện Teen
TruyệnChatGame
Bạn đang truy cập vào BeYeutruyen.Wap.sh Wapsite Đọc Truyện Teen Tổng Hợp Những Truyện Tiểu Thuyết Hay Nhất Dành Riêng Cho Các Bé Yêu Truyện.!
Vũ thắng xe 1 tiếng két trước quán nhậu 707, không thèm bật chống xe, anh nhảy luôn xuống khiến Quân suýt nữa thì ngã nhào….rồi anh lao đến đám đông đang đánh hội đồng thằng Trung và Nam. Vũ nắm cổ áo từng thằng lôi ra khỏi đàn em của mình bằng 1 sức mạnh đáng sợ không biết từ đâu có…! Trung với Nam nhờ đó cũng gượng dậy được để chống trả lại tụi giang hồ. 4 thằng vừa bị lôi ra, liền đồng loạt chuyển sang tấn công Vũ, những 2 thằng cầm mã tấu.! Thật may sao lúc ấy Hoàng xuất hiện, chàng đội phó căng thẳng xông đến gạt bớt 2 tên ra khỏi Vũ rất gọn gàng; rồi với chiều cao lý tưởng của mình, anh đập đầu chúng vào nhau 1 phát cực mạnh, khiến chúng bất tỉnh tại chỗ. Trong khi đó, vị thủ lĩnh 1 mình khống chế cả 2 tên cầm mã tấu. Anh nhanh chóng chộp lấy cổ tay cầm “vũ khí” của nó;ghì chặt, đồng thời nghiêng người, tung cú đá ngược ra đằng sau trúng thẳng vào ngực tên đang lăm le đánh lén mình…Tất cả mọi người dân xung quanh đều nhốn nháo, không 1 người nào dám vào can thiệp, đa số ai cũng sợ liên lụy mà bỏ đi, chỉ còn lại bà chủ quán đang đứng nép sau những kết bia, cắn móng tay nhìn vào mớ bàn ghế gãy nát, đồ ăn ,đồ uống vương vải trên mặt đất với vẻ…tiếc nuối…
Quân vẫn đứng tần ngần cạnh xe Vũ mà quan sát, chứ không hề có ý định giúp đỡ gì cả… Đây là lần thứ 2 anh nhìn thấy vị thủ lĩnh “chiến đấu”. Vẫn mạnh mẽ, vẫn bất bại như lần trước, nhưng…phong thái thì bình tĩnh hơn rất nhiều… Miên man với mớ suy nghĩ hỗn độn, chợt Quân cảm giác có 1 luồng sát khí sau gáy mình…rồi tiếng Hoàng la lên thất thanh:

- Bảo Quân! coi chừng!!!

“Xoảng!”, Quân xoay người về phía sau, nhắm mắt và khẽ lùi lại như 1 phản xạ…Anh nghe tiếng chai miểng vỡ, thằng hèn hạ nào đó đã đánh lén anh…nhưng sao anh không thấy đau…?cũng chẳng thấy máu…? Chuyện gì vậy…?

Mở mắt ra, Quân thấy Thiên Vũ đang đứng sát trước mặt anh, gồng mình, ôm cánh tay đầm đìa máu…vị thủ lĩnh đã đỡ giùm Quân cú đánh chí mạng đó. Quân chết lặng trước sự việc vừa xảy ra với mình chỉ có vài giây…anh bàng hoàng nhìn vào những mãnh vỡ vương vải trên mặt đất…rồi giương mắt lên nhìn trừng trừng vào tên giang hồ đang gượng dậy, lao về phía Vũ với 1 mảnh vỡ sắc nhọn trong tay. “Bốp! Bốp…!” , Quân kéo mạnh vị thủ lĩnh về phía sau, đá liên hoàn vào tên vừa đánh lén mình không thành, khiến mãnh vỡ trên tay hắn văng ra, rồi khuỵ xuống ôm lấy bụng mình. Vũ gạt phăng Quân sang 1 bên, quyết liệt xông đến đá cực mạnh vào má trái của hắn như đá 1 trái banh sắt! Quân rùng mình khi trông thấy thứ gì đó…tựa như chiếc răng vừa bay vút ra khỏi mồm trước khi hắn bất tỉnh…! Rồi Thiên Vũ quay phắt lại, quắc mắc nhìn đàn em của mình:

- Thằng đần!! làm gì đứng như chết rồi vậy?!?
- Tôi…- Quân ấp úng, nhìn vào những giọt máu đang rỉ xuống từ cánh tay Vũ – tôi sơ ý chút thôi…

Hoàng khi giải quyết xong đám tép riu, anh vô tình liếc sang bà chủ quán, rồi vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Anh hét to như tiếng sấm truyền:
- Vũ, Quân, Nam, Trung!! Bà chủ quán hình như đang gọi cảnh sát! Rút lẹ đi!!

Mấy tên giang hồ nghe xong liền lũ lượt kéo nhau chạy thoát trước khi bị gô cổ về đồn. Nam đỡ Trung 1 cách vất vả lên chiếc wave dán đầy hình đầu lâu của mình rồi phóng xe đi thật nhanh. Hoàng khẽ nhíu mày, nhìn vào tay Vũ. Nhưng Vũ chỉ thản nhiên hất đầu về phía thằng Nam vừa mới chạy, anh nói nhanh:

- Đi lẹ đi, tôi ổn.!
- Ừm – Hoàng nhìn sang Quân, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng – lo cho Vũ nha Quân, chạy cẩn thận.!

Xong, anh cũng nhanh chóng phóng đi trên chiếc airblade, vụt mất trong màn đêm....

Thiên Vũ bóp chặt cánh tay đầm đìa máu, bước vội đến và leo lên xe mình. Rồi anh chau mày nhìn Quân, quát lên:

- Còn đứng đực ra đó?!?
- Để tôi chở! – Quân cũng chau mày lại với Vũ – tay đầy “siro” vậy mà chở cái nỗi gì?
- Trời thằng này…?

Mặc kệ Vũ có cản, Quân vẫn lì lượm leo lên ngồi phía trước. Vũ hết cách cũng đành phải lùi về sau nhường chỗ cho anh. Quân phóng xe cực nhanh cũng không thua gì vị thủ lĩnh khi nãy… Vũ ngồi sau lưng, cố gắng siết chặt cánh tay, mong cho mình đừng bị mất máu quá nhiều…Đúng thật nếu bây giờ đưa cho anh cầm lái, chỉ có nước “nằm đường” mà thôi. Chợt Vũ gằng giọng nói, như cố che giấu nỗi đau xé thịt của mình…

- Về nhà cậu trước đi.!
- Vậy lát sao anh về?
- Tôi còn tay, chưa què! Đừng có cãi tôi hoài chứ cái thằng đần này?!
- Rồi rồi – Quân thở dài, nói sau hồi im lặng – Anh…Vũ này…
- Gì?
- Bệnh viện không…?
- Mẹ tôi là bác sĩ, khỏi lo.
- Ừ tiện rồi… - Quân ngập ngừng – Mà…hồi nãy sao lại đỡ giùm tôi…?
- Lo chạy xe đi, thằng đầu đất! – Vũ đánh vào đầu Quân 1 tiếng “cốp!”
- Ch ửi ch ửi riết – Quân lầm bầm – đồ ngạo mạn, hỏi sao không bị dân chúng nó ghét...
- Lảm nhảm cái gì đấy?!
- Ờ có gì đâu.

Rồi 2 người im lặng trên suốt quãng đường về nhà Quân. Sau khi để đàn em xuống xe, Vũ chẳng nói chẳng rằng, lạnh lùng phóng xe đi thật nhanh và chắc chắn như chưa bao giờ bị thương… Nhưng khi dừng xe trước cửa nhà mình, anh gập người, nghiến răng, mặt nhăn lại vẻ vô cùng đau đớn…không ổn rồi, dường như anh bị mất máu quá nhiều! Anh cố gắng lê chân, lảo đảo bước về phía cánh cổng lớn để bấm chuông…nhưng mọi thứ xung quanh đang bắt đầu mờ dần… “Rầm!!” Vũ ngã khụy xuống đất, đôi mắt giá lạnh từ từ khép lại…

Xoay lại Quân, anh chàng này cứ thẩn thơ như người từ cõi mơ vừa bước ra. Quân cởi chiếc áo sơ mi đã ướp đầy mùi mồ hôi và máu của Thiên Vũ 1 cách chậm rãi rồi ném nó thật gọn gàng vào chiếc máy giặt. Anh đứng trước tấm gương lớn, nhìn chằm chằm vào vệt máu nhỏ trên cánh tay rắn chắc … chợt anh nhớ đến cánh tay đầm đìa máu của Thiên Vũ rồi khẽ rùng mình; sờ về phía sau gáy như 1 phản xạ…Nếu như lúc nãy Vũ không đỡ cho anh, thì chắc giờ anh cũng đang nằm trong bệnh viện rồi…, chứ không được lành lặn mà ngắm nghía mình trong gương như thế này…

“Tại sao lại bảo vệ mình?” , “Vì sợ mang tiếng để đàn em bị đánh chăng?” , “Đúng rồi, vì sĩ diện thôi!”… Quân nghĩ thế rồi liền chà thật mạnh vào vệt máu đang vương trên cánh tay mình, vết máu liền phai nhạt đi, nhưng khoảnh khắc vừa rồi vẫn còn đọng lại thật sâu đậm trong ký ức của anh…

Chiếc điện thoại trong túi quần Quân rung lên từng đợt cắt ngang dòng suy nghĩ của anh…Quân nhanh chóng lấy nó ra, chẳng thèm nhìn xem ai gọi, anh bấm nghe, nói giọng cau có:

- Alo??!
- Hay lắm…trả thù cho đàn em à?! Đang yên đang lành ông không muốn phải không?!!
- Hả…?! – Quân há hốc mồm
- Hả hả cái gì – hắn có vẻ tức giận – Khỏi giả điên đi! Thằng Đức đến bây giờ mới chịu khai ra cho tôi biết!. Trên người của nó không còn chỗ nào là không có vết bầm của ông. Ông phạm luật rồi, Tôi nói cho ông biết! nếu tôi có động vào đàn em của ông, ông cũng đách có quyền gì mà nói! Mẹ kiếp!!
Tút…tút…
Cơ mặt Quân cứng đờ lại, miệng há hốc trông rất buồn cười và đương nhiên là anh vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra… Quân bấm lại vào số vừa “nã” anh 1 tràng với vẻ tức tối, để xem thằng nào mà cả gan thế.!

Mắt trợn trừng lên nhìn láo liên vào màn hình điện thoại, anh thốt lên vẻ khó tin :” Khởi Sơn?? Thủ lĩnh Phan Đăng Lưu? “, “ Mình lưu số thằng cha này hồi nào???” , “ Ủa mà sao có nhiều số lạ hoắc trong này vậy?? “,… Rồi như 1 phản xạ, Quân vội thò tay vào túi quần bên kia, lấy ra 1 chiếc điện thoại giống hệt chiếc anh đang cầm trên tay…và đây; mới chính là điện thoại thật sự của Bảo Quân…

“Cạch…!” Chiếc điện thoại rơi xuống sàn…1 luồng điện chạy dọc sống lưng khiến Quân nổi cả gai óc…Vũ đã vì anh mà đánh thằng Đức sao…??! Đó có phải là gã thủ lĩnh kiêu ngạo, mất nhân cách như anh đã từng nghĩ không??!

Quân nằm trên chiếc giường êm ái, bật những hài hát nhẹ nhàng, quen thuộc của Backstreet Boys mà anh vẫn thường nghe trước khi chìm vào giấc ngủ…Tiếng nhạc du dương vang vọng khắp căn phòng tẻ nhạt, trống trải khiến anh cảm thấy mình nhỏ bé và cô đơn hơn bao giờ hết… Thật sự…cũng hơi ngại khi nói rằng Quân ghét cái cảm giác ở 1 mình như lúc này, những suy nghĩ tiêu cực tràn đến làm lòng anh nặng nề vô cùng… Bấy giờ Quân lại thấy nhớ và thấy thích thích cái không khí ồn ào, vui vẻ, thân thiện của mấy tên trong Killer lúc họp mặt… Quân ngáp dài ngáp ngắn, cầm điện thoại Vũ lục lọi đủ thứ để xem. Dù sao cũng mang tiếng là ghét ra mặt rồi, nên anh thấy chẳng có gì là bất lịch sự cả…! Trong phần hộp thư đến, anh thấy rất nhiều tin của 1 người được lưu là Khởi Vân, với những tin nhắn chỉ toàn chung 1 nội dung, đại loại như :” Số mới của anh phải không?” , “Đừng trốn nữa!!” , “Đồ xấu xa, hèn hạ, mau gọi cho tôi!!”… và còn lại là vài tin nhắn của mấy thằng trong nhóm rủ Vũ đi nhậu, đi café vẻ rất thân thiết, như anh em 1 nhà vậy… “thằng cha này coi vậy mà cũng được đàn em yêu quý ghê ta, đúng là cùng 1 loại với nhau!” – Quân nhếch mép, chỉnh sang phần tin đã gửi và bất ngờ khi thấy chỉ có mỗi 1 tin nhắn anh gửi cho 1 người tên là Thiên Vinh với nội dung :”Happy Birthday em trai.”
- Bó tay, anh với chả em, chung 1 nhà cũng bày đặt nhắn tin – Quân nói vẻ mỉa mai rồi liệng chiếc điện thoại lên bàn học cạnh giường, ngủ 1 giấc say sưa…

-------------†-------------

Sáng hôm sau…

- Anh Hoàng! – Quân vẫy nhẹ tay, đứng lấp ló trước cửa lớp chàng đội phó

Hoàng trông thấy Quân, liền bước nhanh ra , hỏi tới tấp:

- Hôm qua Vũ có về đến nhà không?! Còn cậu, có bị thương ở đâu không?!?
- Tôi không sao, còn ổng chắc cũng an toàn về tới nhà rồi – Quân đáp hờ hững, đưa điện thoại của Vũ cho Hoàng – anh trả hộ Vũ giúp tôi, hôm qua gọi cho anh xong tôi cầm luôn về nhà mà chả biết.
- Sao không gặp tận mặt mà đưa…? – Chợt Hoàng gõ nhẹ vào đầu mình – À quên, hôm nay Vũ nghỉ, được rồi, anh đưa hộ cho.
- Nghỉ? – Quân nhướng mày
- Ừ, chẳng thấy đến trường, chắc ở nhà dưỡng thương rồi

Cảm giác hối hận…khó chịu lại dâng lên trong lòng Quân, anh hướng mặt sang nơi khác, nói bâng quơ, nhưng nghe có vẻ như cầu mong cho Vũ bình an...

- Tôi nghĩ ổng ổn thôi, chắc hôm nay ở nhà tổ chức sinh nhật muộn cho em trai yêu quý của ổng rồi.
- Cái gì?? – Hoàng giật bắn người, trợn mắt lên – cậu vừa nói gì vậy ??
- Cả anh cũng không biết ổng có em trai à?

Hoàng im lặng…vẻ mặt trở nên nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào cậu đàn em…Quân cảm thấy dường như mình vừa làm cho không khí căng thẳng hơn, anh đã nói điều gì sai sao…?

- Cậu… - Hoàng thở dài – đừng nhắc đến em trai Vũ trước mặt nó, nghe chưa?
- Tại sao?
- Vì em trai Vũ mất rồi.!
“Đùng!!” như 1 tiếng sét đánh ngang tai Quân, anh lắp bắp lặp lại lời Hoàng 1 cách cẩn thận, gặng hỏi lại chàng đội phó:
- Em…trai…mất…rồi..?!!
- Anh cũng không biết sao cậu lại hay hôm qua là sinh nhật Thiên Vinh, nhưng… - Hoàng kề sát tai Quân, vẫn cách dặn dò cẩn thận thường thấy – cậu tuyệt đối nhớ 2 điều sau đây: không được nhắc đến em trai Vũ trước mặt nó và đừng bao giờ rủ Vũ đi đâu khi trời mưa…

Quân bước chầm chậm xuống những bậc thang, đầu óc rối bời…xen lẫn 1 chút sợ hãi… Vậy tin nhắn hôm qua là như thế nào? Vũ nhắn tin cho đứa em trai đã mất ư?? Trời! thật không thể tin nổi!!

---------------†---------------

Buổi tối chủ nhật mát mẻ, trời thanh thanh, dịu dịu, khiến tâm hồn con người ta lâng lâng…dễ chìm vào những cảm xúc nồng nàng khó tả của tình yêu…Quân hôm nay trông thật lịch sự trong chiếc áo sơ mi màu xanh lục kết hợp với chiếc quần jean đen tuyền. Anh đã đứng trước cửa nhà Hân được 15 phút mà vẫn chưa thấy bóng dáng “đả nữ” đâu cả. Quân ngước lên, khá bực mình khi thấy phòng Hân vẫn còn sáng đèn, lại có thêm tiếng nhạc dance dồn dập vang lên nữa chứ! Giống như chẳng đoái hoài gì đến anh chàng đang mỏi cổ ngóng chờ cô ở ngoài này. Tức tối, Quân lấy hơi, nói thật to vang vọng khắp con hẻm:

- Gia Hân!!! Xuống đây! Cậu chơi vậy không đẹp chút nào hết!!!
Tiếng nhạc bỗng ngưng hẳn, Hân vẫn mặc nguyên chiếc áo ba lỗ ( trang phục quen thuộc khi ở nhà ), ló đầu ra cửa sổ, nhìn Quân nói vẻ thách thức:
- Có rảnh thì đứng đó la hét 1 mình đi, tới sáng cũng được!
- Con bé này… - Quân chống tay lên hông, tức giận – hứa mà không giữ lời à??!
- Tôi đã hứa gì sao…? – cô đảo mắt, tỏ ý châm chọc
- Đừng có giả nai nữa cô nương – anh nheo mắt – tôi sẽ đứng ngoài này, quấy rầy Hân cho đến khi nào chịu ra đây đi chơi với tôi thì thôi.!
- Được thôi, vậy cứ đứng đó đi, đồ điên!! – Hân trả lời gọn ơ, đóng xầm cửa sổ lại.

Sau đó, Quân cứ đứng trước cửa nhà Hân, hát hò, réo gọi trong khi cô nàng vẫn thản nhiên nằm phịch trên giường nghe nhạc…nhưng thật ra, Hân nghe không sót 1 chữ của Quân; rồi lại còn nhoẽn miệng cười trước những hành động trẻ con của anh. 2 giờ trôi qua…đã 9 giờ tối, Hân giựt mình dậy sau khi đã ngủ quên 1 giấc khá say mê. Không còn nghe Quân quấy rầy nữa, cô cười nhếch mép vẻ xem thường rồi tắt nhạc phát ra từ chiếc máy hát. Nhưng…Hân đã thật sự không tin vào mắt mình khi vẫn còn trông thấy Quân đang ngồi nhổm trước cửa nhà qua khe hở của khung cửa sổ…với vẻ rất đáng thương… Cảnh tượng đó khiến Hân cảm thấy…bực bội vô cùng! Cô đảo mắt suy nghĩ, rồi nhanh tay với lấy 1 điếu thuốc, bật lửa và đi ra ngoài…

Bảo Quân “lì lợm” ngước mặt lên vẻ đắc thắng, có pha chút…niềm vui khi thấy Hân đang tiến gần lại mình…Quân đứng lên, định chỉnh lại trang phục nhưng…anh liền bị khựng lại khi thấy 1 làn khói trắng đục, quyện vào nhau; tỏa ra từ đôi môi xinh xắn kia. Hàng lông mày anh chau lại, nói giọng nghiêm nghị khác hẳn Bảo Quân thường ngày:

- Đừng có dùng điếu thuốc mà hù dọa Quân, tập tành làm gì cái thói xấu đó?!
- Về đi. – Hân lại thở ra 1 làn khói nhỏ, nói giọng bất cần – tôi không thích con trai, nói thẳng ra tôi là les, cậu nên ngưng mấy chuyện vớ vẩn, vô ích đó đi.
- Vậy sao? – Quân cười phá lên – tôi không tin đâu, với lại…coi cái kiểu hút thuốc thiếu chuyên nghiệp của cậu kìa
- Cái gì?? – Hân lúng túng, chau mày lại

Đoạn Quân bước đến gần cô hơn, nhẹ nhàng lấy điếu thuốc từ môi cô, rồi đặt lên môi mình…rít 1 hơi hài trông rất điệu nghệ…anh nheo mắt lại, thở ra 1 làn khói đục bay lõa xõa trước mặt Hân, nhưng những làn khói mỏng đó, không thể nào che giấu đi được sự bối rối xen lẫn tức giận đang hiện lên trong đôi mắt cô

- Đây mới là “real – smoking” cô nương học đòi à – Quân phì cười , rồi vứt điếu thuốc xuống đất, dí chân lên nó thật mạnh.

Hân mím chặt môi đến tái nhợt, trừng trừng nhìn Quân với vẻ vô cùng giận dữ… đến nỗi không biết nói gì…Anh chàng lại lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng:
- Làm gì nhìn dữ vậy, lần đầu thấy “mọt sách” như tôi hút thuốc hả?
- Đúng rồi, như thằng điên ấy!
- À mà nói nghe này – Quân đặt tay lên môi Hân – đừng hút thuốc nữa, nó sẽ làm cho môi cậu chẳng còn hồng hào như thế này nữa đâu…

Hân tự dưng lại bị…cứng đờ trước sự ấm áp của ngón tay đang đặt trên môi mình…cô bất động nhìn chằm chằm vào Quân như bị thôi miên vậy…trái tim mà cô tưởng đã chai sạn…giờ đây lại đập liên hồi…trước 1 người con trai…Quân cũng nhìn Hân bằng 1 ánh mắt thật nhẹ nhàng… 2 người chìm thật sâu vào đôi mắt của nhau…giây phút đó như 1 bản nhạc không lời…không ai hiểu ý nghĩa của nó là gì nhưng vẫn cảm nhận được sự sâu lắng và da diết của bản nhạc đó…

- Nè…! Làm gì vậy??...biến…thái..!! – Hân như vừa thoát khỏi thuật thôi miên, cô gạt phăng tay anh ra với vẻ bối rối…
- Haha mặt đỏ lên hết rồi, vậy mà bảo không thích con trai.
- Đi về giùm tôi đi! Nhìn bản mặt mấy người là tôi thấy h ãm tài rồi!!
- Không được, công sức tôi đợi Hân gần 3 giờ đồng hồ - Quân nói vẻ tinh ranh – phải có đền bù xứng đáng chứ
- Vậy hả? – Hân giương nắm đấm lên định đấm cho anh chàng này 1 phát, nhưng đã bị anh kịp thời chộp tay lại, và ép sát cô vào tường… kề sát mặt cô, đến nỗi môi 2 người suýt nữa thì chạm vào nhau…
- Hân nghĩ mình mạnh mẽ đến mức không cần 1 người con trai nào để dựa vào sao?
- Đúng vậy! – cô đáp ngay 1 cách chắc chắn
- Con gái dù mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ có giây phút họ yếu lòng và khi đó họ cần đến bờ vai của 1 người con trai – Quân nói chậm rãi – Hân không biết sao?
- Vớ vẩn! tôi chẳng cần ai cả, các người chỉ lợi dụng giây phút yếu lòng đó để làm những việc nhằm thỏa mãn nhu cầu của các người mà thôi! – Hân rít qua kẽ răng – giờ thì thả tôi ra!!
- Thật ra…nhìn gần Hân xinh hơn nhiều đó… - Quân cười hiền…vẫn ánh mắt nhẹ nhàng, ấm áp ấy

“Chát!!” , Hân tát thật mạnh vào mặt Quân khi anh đang sơ hở vì say mê nhìn cô, rồi Hân chạy thẳng vào trong nhà…cố gắng điều chỉnh lại nhịp đập trái tim của mình…Ngày thứ 2 hôm đó, Vũ nghỉ học, nên lệnh triệu tập cũng được hoãn lại. Ai nấy trong Killer cũng vui vẻ cùng kéo nhau đi bida, café để ngồi tha hồ ngắm những cô em chân dài xinh đẹp. Nhưng những người có mặt ở quán nhậu 707 hôm đó lại bắt đầu cảm thấy lo lắng cho vị thủ lĩnh hơn là thấy thoải mái, tự do như bây giờ… Hoàng khoác vai Bảo Quân vừa đi về phía cổng trường, vừa bàn tán sôi nổi về mấy em xinh xắn đang lượn lờ trước mắt anh. Quân ậm ừ, cười nhạt cho qua chuyện chứ thật sự anh chả có tý hứng thú nào để mà ngắm nghía ai trong lúc này… Nhưng khi đi phớt qua 1 cô bé tóc tém kia, Quân lại thấy…nhớ nhớ Gia Hân…mặc dù lúc đầu anh chỉ định tán tỉnh cho bỏ ghét…lạ thật…? Cô gái này có 1 sức hút kì lạ khiến anh khó mà cưỡng lại được…anh muốn bảo vệ tâm hồn yếu đuối được bao bọc bởi vẻ ngoài cứng rắn của cô…Cảm xúc sâu lắng với Hân hôm qua…thật khó quên làm sao…!

- Ủa Vũ??! – Tiếng Hoàng thốt lên cắt ngang suy nghĩ và những dòng cảm xúc của Quân, anh ngước lên, láo liên nhìn về phía cổng trường…

Vũ đội chiếc nón kết màu đen cùng chiếc áo thun body cũng đen nốt; đang ngoắc ngoắc ngón tay ý gọi anh và Hoàng lại gần. Quân tự dưng cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn vào cánh tay đã được băng bó cẩn thận của Vũ, anh bước đến gật nhẹ đầu chào Vũ trước sự ngạc nhiên của 2 người đứng đầu băng nhóm lừng lẫy này. Vị thủ lĩnh khẽ nhướng mày, điềm đạm nói:

- Được rồi, về đi.
- Tôi gửi điện thoại của anh cho Hoàng rồi, thằng Khởi Sơn Khởi Siếc gì kiếm anh đấy, chào 2 anh - Quân nói rồi bước nhanh qua Vũ

Hoàng nhướng mày vẻ khó hiểu nhìn theo bóng Quân, tự hỏi điều gì đã khiến “vua biểu tình” vốn lì lợm này lại trở nên ngoan ngoãn đến thế…

- Cuối cùng cũng trị được. – Vũ thở dài nhìn sang đội phó của mình – ờ nhờ ông cái, ông gọi Trung ra quán café Thúy hộ tôi, tôi ra đó trước.
- Ok, cần tôi ra đó luôn không?
- Cần chứ - anh khẽ ngoáy đầu lại, nở nụ cười nhẹ hiếm hoi – cánh tay trái đắc lực của tôi.
- Mẹ ơi hú hồn… - Hoàng lầm bầm khi Vũ đã đi khuất – chơi với nhau 3 năm mà 8 tháng mình mới thấy nó cười như thế này…

Vũ ngồi 1 mình ở cuối dãy của quán nước. Anh từ tốn gỡ chiếc nón kết xuống ;rồi vuốt lại mái tóc hung đỏ đã rối bù của mình. Làn gió ướp theo hương hoa lài cứ như 1 cô đào gợi cảm dịu dàng quấn lấy anh…Vũ ngước mặt lên, nhẹ nhàng hứng những tia nắng ấm đang khẽ xuyên qua từng khóm lá xanh tươi… Những lúc như thế này, anh cảm thấy tâm trạng thoải mái và bình yên hơn bao giờ hết. Rồi 1 giọng nói hời hợt cất lên, phá vỡ bầu không khí thư giãn yêu thích của vị thủ lĩnh

- Chào anh.
- Cho 2 ly café người đẹp ơi!! – Hoàng nháy mắt trêu chị chủ quán rồi kéo ghế ngồi cạnh Trung, đối diện với Vũ
Vũ nheo mắt 1 cách khó chịu, nhìn vào gương mặt phụng phịu của cậu đàn em, anh nghiêm giọng:

- Dạo này cậu sao vậy?!
- Sao đâu. – Trung nói nhưng không nhìn vào mắt anh – anh gọi có chuyện gì?
- Tạm thời đừng đến quán nhậu 707, mệnh lệnh đấy! – Vũ nói nhanh 1 cách chắn chắc
- Bây giờ anh cấm em đến cả chuyện đó à?!
- Anh không cấm cậu nhậu nhẹt! – Vũ nhau mày – muốn thì đến quán khác!
- Cái gì anh cũng làm khó làm dễ em! – Trung sừng sộ trước sự ngạc nhiên của vị thủ lĩnh – trong mắt anh thì lúc nào em cũng là thằng cá biệt! anh xem thường em đến mức chọn Bảo Quân thay vì em trong trận đấu vừa rồi.! Phải, em đang rất bực bội anh! Có bao giờ anh tin em không Vũ? Hay anh chỉ làm việc theo cảm tính và lúc nào phục tùng cái sĩ diện trong con người của mình??
- Thôi đi cái thằng này! mày quá rồi đó! – Hoàng trừng mắt, đánh vào đầu Trung – mày đần đến mức không nghĩ mấy thằng đó sẽ còn trả thù mày hay sao?
- Hm…tôi hỏi cậu – Vũ gằng giọng nói sau hồi im lặng – lần đầu xin vào nhóm, cậu đã chịu được mấy đòn của tôi?

Trung nghiêng đầu, nhướng mày vẻ khó hiểu…

- Trả lời đi! – anh chau mày
- 1 đòn.
- Rồi sao nữa?
- Anh bảo về luyện tập hít đất, xà đơn, chạy bộ,…đủ thứ hết, khi nào chịu được 3 đòn thì quay lại
- Cuối cùng thì sao?
- Em quay lại, chịu được 3 đòn của anh rồi… thốn mấy ngày…!
- Còn bây giờ - Vũ nhấp ngụm café đắng – tôi nói cậu chịu được 10 đòn của tôi, cậu tin không?

Trung thoáng giật mình như vừa hiểu ra được điều gì đó, anh nhìn chằm chằm vị thủ lĩnh không chớp mắt

- Anh luôn tin đàn em của mình… – Vũ điềm đạm – chuyện anh phạt cậu đủ thứ chỉ là lấy cớ để cậu chịu luyện tập thôi.
- Vậy thà anh cứ nói thẳng…
- Cậu lười chảy thây ra! Long nhong ngoài đường suốt ngày, chịu tập tành quái gì đâu mà nói với chả thẳng? – Vũ trừng mắt, đe đọa – kì này còn bị giáng sao nữa, anh trục xuất cậu đấy, liệu hồn mà rèn luyện cái cơ thể yếu đuối của cậu đi.
- Thôi 2 anh em huề đi, mệt não quá..á…á… - Hoàng ngáp 1 hơi dài
- Em xin lỗi – Trung thở dài, khẽ cúi mặt xuống
- Được rồi thằng đần. – Vũ khẽ nhìn sang Hoàng – nãy thằng Quân nói Khởi Sơn gọi kiếm tôi à?
- Ừ, gọi cho nó thử xem.

Vũ lấy điện thoại gọi cho gã thủ lĩnh Phan Đăng Lưu – kiêm kẻ thù truyền kiếp của anh. Bản nhạc chờ vớ vẩn, dở tệ của gã khiến Vũ nghe mà phát cáu! Cuối cùng Sơn cũng bắt máy, giọng nói đáng ghét vang lên vẻ châm chọc:

- Hôm nay sát thủ tóc đỏ gọi cho tôi cơ à?
- Hôm kia gọi cho tôi có chuyện gì?!
- Ủa chứ bữa đó thằng khứa nào bắt máy?
- Thằng em tôi – Vũ gằng giọng khó chịu – nhanh đi! Tôi không có thời gian.!
- Bà mẹ, làm tốn hơi! – Sơn hắng giọng – được rồi, tóm gọn là: nếu ông đã đối xử với đàn em của tôi như vậy, thì cũng đừng trách sao tôi tàn nhẫn với đàn em của ông, với lại…
- Hiểu rồi, stop! – anh chen ngang – nghe đây Sơn, tôi nói ngắn gọn thôi. Thứ 1 : tôi chỉ đến gặp thằng Đức để bảo nó xin lỗi Quân, thứ 2 : nó dám vô lễ tấn công tôi trước, thứ 3…chớ có dại dột mà động đến đàn em của Thiên Vũ này, nếu không thì đừng trách sao 2 nhóm chúng ta lại xảy ra chiến tranh 1 lần nữa.!

Sát khí lạnh băng của Vũ mặc dù chỉ qua giọng nói trong điện thoại, nhưng cũng đủ làm Khởi Sơn nổi cả gai óc. Có lẽ suốt cả cuộc đời hắn cũng không thể nào quên được lần chiến tranh giữa 2 nhóm nổ ra…hình ảnh từng thằng đàn em của hắn nằm la liệt, quằn quại dưới chân Thiên Vũ và vài thành viên nổi trội của Killer như lúa ngả rạ đã khắc sâu trong tâm trí hắn…nhưng mặc khác, Sơn cũng khá an tâm vì nắm được điểm yếu duy nhất của gã sát thủ tóc đỏ này…

- Sao? Còn gì để nói nữa không? – Vũ đung đưa chân vẻ vô tư lự
- Hừm! Tôi biết ông chẳng dám…

“Bặt!” , dường như có ai đã giật điện thoại của Sơn, rồi 1 giọng nữ quát lên, vang vọng trong lỗ tai của Thiên Vũ, anh giật bắn người, ngưng hẳn cái chân đang đung đưa của mình

- Vũ!! Anh phải không???!
- … - anh im lặng, tim nhói lên từng hồi…
- Chết tiệt!! – cô ta quát lớn hơn – tôi chán cái trò giả câm của anh rồi đấy! Anh đang ở đâu?!

“Cụp!” Tút…tút…

Vũ cúp máy rồi nhét nhanh chiếc điện thoại vào túi. Hoàng và Trung nhún vai nhìn nhau vẻ khó hiểu. Thấy Vũ trở nên căng thẳng, Hoàng lái sang chuyện khác để nói. Trung cũng tham gia vào, thái độ cởi mở hơn lúc ban đầu. Được 10 phút sau, chợt có tiếng xe thắng “két!” trước quán café , 1 cô gái trông cực kì cá tính với nửa bên mái tóc thắt chi chít những sợi bím sát da đầu, phần tóc bên kia xõa dài ra, phủ nhẹ lên vòng 1 gợi cảm của cô nằm gọn trong chiếc áo ba lổ mỏng dính. Cô gái tức tối, bước về phía Thiên Vũ, túm lấy cổ áo anh và trừng đôi mắt sắc sảo được kẻ đậm vết chì đen, cô quát lên:

- Anh đùa đủ chưa??! Làm vậy anh vui lắm hả??!!

Trung vội chộp lấy cánh tay của cô nàng lạ mặt, gằng giọng:

- Cô làm gì vậy?! Bỏ ra coi!
- Khoan Trung…!Đừng….!! – Hoàng nhổm dậy định kéo Trung lại, nhưng…

“Bốp!!”, Trung và cả cái ghế anh đang ngồi đều bị lật ngửa ra sau, anh gượng dậy, sờ lên má mình, nhìn vào cô gái với 1 đôi mắt vô cùng tức giận.

- Muốn yên thân thì đừng xen vào chuyện của chị! Thằng ranh! – cô cất cao giọng
- Con nhỏ này…!!!
- Thôi cái thằng này?!! – Vũ quát lên, rồi nhìn sang cô gái, giọng trở nên nhẹ nhàng – giờ thì buông anh ra đi Vân..!
- Không! Anh sẽ lại chạy mất nữa cho coi!
- Em đừng như vậy nữa! trẻ con lắm.
- Phải! tôi trẻ con đó, còn hơn loại người như anh, không dám thừa nhận tình cảm của chính mình!

Trùng hợp sao lúc ấy Hân bước vào quán, thấy có vẻ như vị thủ lĩnh của mình đang gặp phiền phức. Cô bước đến gần tế nhị xen vào bằng 1 câu hỏi thường thấy trong những lúc như thế này :” Có chuyện gì vậy?”… Vân quay sang lườm Hân 1 cái rõ sắc, hy vọng cô gái với mái tóc tém này không phải là lý do khiến Vũ tránh mặt cô…nhưng…sau đó anh lại nhẹ nhàng gỡ tay Vân ra khỏi áo mình, rồi thản nhiên khoác vai Hân sau cái nháy mắt khéo léo…nhưng Hân đâu biết rằng, cách đó không xa…Xuân Thùy vụt chiếc xe đạp đi thật nhanh như thể vừa trông thấy điều gì khiến cô nàng vô cùng đau lòng…

- Tôi có bạn gái rồi, em đừng như vậy nữa.
- Tôi không tin! – Vân tức giận – rõ ràng anh thích tôi!
- Điều gì làm em nghĩ như vậy?
- Ánh mắt của anh.!

Vũ thở dài nhìn sang hướng khác như lảng tránh ánh mắt của Vân. Anh buông tay khỏi cô đàn em của mình, rồi đi phớt ngang qua Vân, nói hờ hững:

- Tin hay không là chuyện của em. Tôi về trước đây.

Vị thủ lĩnh lạnh lùng phóng xe đi, qua làn kính chiếu hậu, tim anh nhói lên khi thấy Vân vẫn còn đứng chết lặng mà ngóng theo anh với đôi mắt đượm buồn thoáng 1 nỗi hờn giận và cay đắng…!

-------------†-------------

Vũ đứng trên hành lang sân thượng, thả hồn vào bài hát Because I miss you… rồi nhìn mông lung vào dòng người đang tấp nập, đuổi nhau trên con phố dài dường như bất tận… Làn khói thuốc trắng đục bay lòa xòa trước mắt anh…những khoảnh khắc hạnh phúc bên Khởi Vân cứ hiện lên từng nét, từng nét một…rồi lại dần tan biến theo làn khói trắng kia…

Ngày ấy…mấy ai tin rằng vị thủ lĩnh khét tiếng của Killer lại từng bị 1 con nhóc nổi tiếng đanh đá của trường cấp 1 bắt nạt!. Vân lúc bấy giờ là 1 nỗi sợ, nói đúng hơn là nỗi khiếp đảm của Vũ khi đến trường. Con bé không biết vì lý do gì mà cứ dè vào Vũ để trêu ghẹo, nó chuyên gia giựt đồ ăn hoặc những món cậu khư khư cầm trên tay có vẻ như rất quý giá đối với cậu. Có lần nó còn làm đổ cả xô nước vào người Vũ khiến cậu bé cảm lạnh mấy ngày vì mặc đồ ướt quá lâu…Khổ nỗi…cậu nhóc Thiên Vũ lúc bấy giờ hiền như cục bột, cậu cứ âm thầm cam chịu…rồi thời gian thấm thoát trôi qua, cậu vô cùng mừng rỡ, vui sướng khi tốt nghiệp và ra trường, thoát khỏi con bé đanh đá ấy.

Khi lên cấp 3, Vân xin vào làm nhân viên cho 1 quán café khá sang trọng có tên là Memory. Cô rất xinh đẹp, lại có duyên ăn nói, nên từ khi có cô vào làm, quán trở nên đông khách hẳn, và dĩ nhiên đa số toàn là con trai…! Nhưng mấy ai biết đằng sau sự cởi mở đáng yêu kia, lại là 1 cô gái rất đanh đá, thẳng thắn và vô cùng nóng tính! Một ngày nọ, Vân không biết vì sao mà lại cảm thấy bực bội trong người đến như vậy. Cô khó chịu tiến đến gần 1 tên dê xồm đang nhìn chằm chằm vào vòng 1 căn tròn của mình với 2 ly café trên khay. Vân cười gượng với hắn, nhưng thật sự trong lòng đã ứa gan lắm rồi…! Chợt…hắn nắm vào bàn tay cô lúc cô đặt ly café lên bàn. Vân cau có ra mặt, hất tay hắn 1 cách thô bạo rồi đập cả cái khay nước lên đầu hắn không chút do dự…!

- Trời đất! – hắn ôm đầu, hét lên rất tức tối – con nhỏ này! Điên hả?!!
- Thích thì đi ra mấy quán bia ôm rồi tha hồ giở trò, tay chị chả phải đồ chùa mà mấy thằng ranh như mày muốn nắm là nắm!
- Gì vậy Nam? – 1 giọng nói lạnh lùng cất lên
- Anh Vũ! Con nhỏ điên này đập cả cái khay nước đó lên đầu em, mẹ bà nó!!

Vân quay phắt lại, vẫn giữ nét mặt cau có ấy, lườm tên cao to vừa xuất hiện 1 cái vô cùng sắc bén

- Về mà dạy lại thằng em dê xồm của mấy người, khôn hồn đừng có để tôi gặp lại!!

Rồi cô dùng dằn bỏ đi, nhưng Vũ bỗng chộp cánh tay cô lại, cất giọng nói còn lạnh hơn khi nãy:

- Đứng lại đó đi.!
- Buông ra! Hết thằng em rồi tới thằng anh à??!

Vũ không trả lời Vân, anh trừng mắt lên và quay sang Nam, nghiêm giọng với cậu đàn em, khiến Vân cũng phải giật mình

- Xin lỗi đi.!

Nam chau mày…ý không phục…

- Nói! – Vũ giơ nắm tay của mình trước mặt Nam
- Được rồi… Sorry!
- Mày là người nước ngoài hay sao mà Sorry?? – anh đánh vào đầu Nam 1 phát trông rất buồn cười
- Xin lỗi…!
- Được rồi chứ? – Vũ điềm đạm quay sang hỏi Vân
- Buông tay anh ra trước đi.

Anh khẽ giật mình…lúng túng buông tay Vân ra. Cô quay người đi về phía quầy nước, không quên ngoảnh lại nhìn anh bằng đôi mắt đã trở nên thân thiện hơn… Vũ ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện với Nam, miệng lẩm bẩm vẻ thích thú :” Vẫn không thay đổi gì cả…”

--------------†---------------

Vũ dừng xe trước quán café Memory, nhưng lại vội phóng xe đi ngay khi nhận ra mình nhìn nhầm cô nhân viên đang bê khay nước thành… 1 ai đó…

Anh rẽ vào con hẻm quen thuộc và giật bắn người khi suýt nữa thì tông phải 1 cô gái đang nằm gục ra đất, bên cạnh là 1 chiếc balo to tổ chảng. Toàn thân cô đầy vết trầy xước, tay chân thì bầm tím hết cả lên. Vũ không do dự bước xuống bồng cô gái nhẹ nhàng như bồng 1 con gấu bông, không quên vác theo chiếc balo của cô rồi chạy về phía nhà mình…

1 luồng ánh sáng chói chang ùa vào đôi mắt đang hé mở của Vân khiến cô phải nheo mắt lại 1 cách khó chịu. Vân ôm cái đầu đang nhức như búa bổ rồi trở mình trên tấm nệm êm ái, tự thấy lạ vì mặt đất gồ ghề khi nãy sao giờ lại êm như thế…Khi bắt đầu quen dần với ánh sáng, mọi thứ xung quanh bắt đầu hiện ra…và…

- Á á á!!! – Vân hét toáng lên khi thấy Vũ vừa bước ra từ phòng tắm, chỉ mặc mỗi chiếc quần lửng đầy dây nhợ xung quanh
- Làm gì la dữ vậy? – anh thản nhiên nói
- Thằng biến thái!! Đây là đâu?? Anh đã làm gì tôi chưa hả?!

Vũ không trả lời cô, anh nhẹ nhàng đến gần kéo chiếc ghế từ kệ sách ra, rồi ngồi đối diện trước gương mặt đang hoảng loạn kia, cười vẻ thích thú:

- Cô nghĩ xem.

Vân bấu chặt chiếc gối dày cộm ném thô bạo vào người Vũ, gương mặt đã đỏ gắt lên vì giận dữ, cô nhổm người dây vung tay định tát vào mặt anh, nhưng anh dễ dàng né được

- Coi vậy chứ cũng ngốc thật! – Vũ nhướng mày, vẫn điệu cười thích thú khi nãy
- Thằng đê tiện, kh ốn nạn, thối tha!!! – cô hét lên, ném liên tục những thứ trong tầm với của mình
- Cô nghĩ tôi dở hơi đến mức làm gì cô xong rồi mặc quần áo đầy đủ lại cho cô à?

Vân khựng lại, căng mắt ra nhìn vào bộ quần áo lôi thôi, dính đầy bùn đất của mình rồi thở phào thật nhẹ nhõm…Xong cô quay sang lườm Vũ với vẻ đề phòng…

- Đứa nào đánh cô vậy? – anh nói sau hồi im lặng, đưa tay chỉ lên má Vân
- Không có gì! Có chút chuyện với mấy đứa con gái thôi.
- Cô bỏ nhà đi à?
- Rồi sao? – Vân nhướng mày
- Về nhà đi.!
- Anh có quyền gì?!, vớ vẩn!

Vũ im lặng, thở dài như kiểu “không còn gì để nói” rồi nhìn mông lung vào chiếc đồng hồ treo tường mạ bạc đã điểm 10 giờ đêm. Vân cũng khẽ nhìn theo ánh mắt Vũ, chợt 1 luồng điện xẹt ngang qua, như giật ngược lại mớ ký ức đã ngủ quên… cô thấy anh chàng này quen lắm…! nhưng khổ nỗi không thể nhớ chính xác là ai…ánh mắt đó…trời ạ, là ai nhỉ…? Vân vặn vẹo thân hình đầy nhức mỏi của mình 1 cách khổ sở, cọc cằn nói:

- Ngồi chút tôi sẽ đi ngay! Khỏi cần đuổi khéo bằng cách nhìn đồng hồ như vậy!
- Cô không thay đổi gì cả - anh nhếch mép cười
- Thay đổi gì?!
- Cô đói không?
- Không! – cùng lúc đó bụng cô kêu lên những âm thanh như phản đối lời của chủ nhân nó, khiến Vũ phải phá lên cười
- Đi xuống dưới nhà với tôi, ăn chút gì rồi đi tắm hộ tôi cái, giường tôi bị cô làm bẩn hết cả rồi đấy!
- Hm… - mặt Vân đỏ gắt vì ngượng – không sợ bố mẹ anh sao?
- Họ đi vắng hết rồi, có khi cả tháng mới về.
- Vậy là… - cô trợn mắt lên – tôi đang ở nhà 1 mình với anh hả???!
- Ừm – Vũ thản nhiên nói – sao? Tự đi hay muốn bồng xuống tận bếp?

Vân nuốt nước bọt cái “ực” nhìn vào những cơ bắp chắc nịch trên thân thể “cực chuẩn” của Vũ. Cô biết mình mạnh khỏe, lại có học võ thuật sơ sơ từ thằng anh trai ở nhà…nhưng kinh nghiệm chiến đấu bao nhiêu năm và trực giác đã nói cô biết rằng: gã này chắc chắn không dễ ăn xíu nào…Lỡ hắn có ý đồ xấu với cô? Cô phải làm sao đây…?
Thống Kê Truy Cập
Hôm nay :1 lượt
Tổng Cộng :7797
BeYeuTruyen.Wap.Sh wapsite đọc truyện teen cực hay cho di động, tuyển tập truyện teen hay nhất hiện nay, đầy đủ các thể loại truyện được yêu thích.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ..!!!
Design by Kiều Lan
Copyright © 2013 BeYeuTruyen.Wap.Sh

XtGem Forum catalog