Snack's 1967
EDEN - Tuyệt Đỉnh Vuốt Chạm 2015
Săn Boss siêu khủng và chặt chém đã tay, cực phê...
BeYeuTruyen.Wap.Sh
Thế Giới Truyện Teen
TruyệnChatGame
Bạn đang truy cập vào BeYeutruyen.Wap.sh Wapsite Đọc Truyện Teen Tổng Hợp Những Truyện Tiểu Thuyết Hay Nhất Dành Riêng Cho Các Bé Yêu Truyện.!

Cả nó lẫn Ngọc Hoa đều thấy Hoàng Vũ đang chuẩn bị lấy đà để chạy lên nắm thanh sắt đó. Cậu làm đúng y như dự đoán của nó. Cậu cũng quay người trên thanh sắt ấy và cả đám cũng đứng ở dưới đếm từng vòng cậu quay được. Nó cũng đứng đó đếm nhưng nó dòm từ xa chứ không thích chen vào đám đông.

Hoàng Vũ đám xuống nệm "phịch!". Đám con gái lại hò hét, cổ vũ cậu nhưng cậu đâu để ý đến nhỏ nào trong đám đó. Cậu nhìn ra phía cây cổ thụ, nơi nó đang đứng với Ngọc Hoa và mong nó sẽ tỏ ra thái độ gì đó khác với cậu nhưng không. Nó chỉ mãi lo nói chuyện với Ngọc Hoa mà không đoái hoài gì tới Hoàng Vũ. Hoàng Vũ lặng lẽ bước ra khỏi tấm nệm rồi ngồi xuống ghế đá, nghỉ mệt. Lần này tới hắn, Hoàng Vũ nhìn chầm chầm xem hắn làm được gì.

"Để coi cái tên "yểu điệu" này làm được trò trống gì...người gì đâu dáng như con gái" - Hoàng Vũ nghĩ như thế về hắn.

Hắn không lấy đà như Ngọc Hoa, nó và Hoàng Vũ. Hắn chạy lên một mạch rồi cũng nắm vào thanh sắt ấy nhưng chỉ bằng một tay. Hoàng Vũ há hốc mồm, nó cũng không khỏi ngạc nhiên. Hắn quay người trên không trung như là chong chóng vậy. Cả đám lại tiếp tục đếm (tụi nghiệp mấy đứa này ghê, ngồi đếm hem sợ tốn nước bọt ).

100.....

110........

120...........

130.................

140......................

155............................

Hắn nhẹ nhàng đám xuống và không hề gây ra một tiếng động. Cả đám, nhất là con gái trầm trồ nhìn hắn khen ngợi. Vậy là hắn đã phá được kỷ lục của nó là 100 và của Hoàng Vũ là 140. Hắn không nói gì cả chỉ đi lướt qua bọn con gái rồi đi tới chỗ nó đang đứng ngay thân cây cổ thụ. Nó ngạc nhiên nhưng vẫn đứng đó không đi đâu cả :

- Hồi nãy Băng Băng giỏi quá , quay được đến 100 vòng ^^

- Có gì đâu , cậu cũng thế thôi.

- Hì... - hắn lại cười, nụ cười "giết chết" bao nhiêu cô gái (trong đó có tác giả TT__TT)

- Cậu là học sinh mới à? - Ngọc Hoa đâu ra xuất hiện làm hắn hết hồn.

- À...ừ...còn bạn là...

- Tui là Ngọc Hoa, bạn thân của con "băng giá" nì. - Ngọc Hoa vừa nói vừa chỉ qua nó. Nó quay qua liếc nhìn , một cái nhìn hình lựu đạn. Ngọc Hoa cười trừ.

- Hihi...hân hạnh đc gặp bạn. ^_^

- Cậu nhìn cũng bảnh trai quá hen , chắc cũng thuộc dạng HOT BOY rùi. - Ngọc Hoa nhìn hắn, mắt chớp chớp.

- À..........làm gì có đâu..... - mặt của hắn tự nhiên đỏ lên, lại còn ngớ ra khiến cho nó không thể nào nhịn cười nhưng cũng ráng nhịn để không làm hắn quê.

Hắn, nó và Ngọc Hoa đứng nói chuyện với nhau một cách thân thiết khiến cho ai cũng phải ganh tị vì xung quanh nơi đó, ánh hào quang toả ra rất nhiều. Lúc đó , có một người đứng trước cổng trường nó , cười một nụ cười đầy nham hiểm và nói :

- Em gái...anh quay lại để rước em về đây...

Đến giờ tan học, nó cùng Ngọc Hoa bước ra khỏi cổng trường để đi về. Bỗng nó chợt thấy gì đó rồi kéo Ngọc Hoa đi thật nhanh. Ngọc Hoa thấy lạ liền hỏi nó :

- Này, bà làm gì kéo tui đi nhanh thế? Bộ trốn FAN hâm mộ à?

- Fan gì ở đây...không đi lẹ là tôi gặp...

- Băng Băng !!! - một giọng nói vang lên từ xa khiến bao con mắt quay lại dòm ngó.

-...rắc rối.... - nó vừa nói hết câu thì có người chạy từ xa lên ôm lấy cổ nó làm nó không kịp tránh.

- Em gái iêu quý !!! - Ngọc Hoa lúc này mới bàng hoàng nhìn lại tên con trai đang ôm lấy bạn của cô.

Một tên cao 1m90 (cao hơn 2 tên kia), tóc dựng đứng màu đen, đôi mắt của hắn cũng màu xám y như của nó nhưng có điều không long lanh như nó thôi. Ăn mặc cực kỳ cool, bao nhiêu đứa con gái đều phải quay lại nhìn hắn với vẻ cực kỳ hâm mộ và tò mò :

- You...làm gì ở đây? - nó đẩy hắn ra một cách mạnh bạo không thương tiếc.

- Anh qua đây là để tìm em gái mà hihi. - tên con trai đó vừa xoa xoa một bên mặt vừa bị đấm vừa cười cười.

- Tôi không quen biết gì với you hết , đi về Mỹ dùm cái đi !!! - nó xách cặp và đi thẳng một mạch.

Ngọc Hoa nhìn kỹ thấy hai người này có nét gì đó giống nhau. Thấy tên con trai vẫn đứng đó , Ngọc Hoa khều khều. Hắn ta quay lại nở nụ cười thật tươi (vũ khí giết con gái của hắn ta đấy) nhưng có vẻ không đá động gì tới Ngọc Hoa cả :

- Cậu là gì của Băng Băng?

- Vậy "tiểu thư" là gì của em tui?^^

- Mình chỉ là bạn thân của Băng Băng thôi. Còn cậu?

- Tui là Ngọc Thành, anh trai sinh đôi của Băng Băng !^^

- Hèn gì...hai người nhìn giống nhau quá...à mà thôi, chào cậu. Mình về đây. - thế là Ngọc Hoa bước đi ngang qua Thành.

Thành chỉ kịp ngoái đầu lại, nhìn dáng của Ngọc Hoa khuất dần rồi nói :

- Cậu vẫn thế....Hoa à...

Buổi tối hôm đó , nó không hề được yên tĩnh một chút nào hết. Ông anh sinh đôi của nó tự dưng đâu ra xuất hiện, không những ở chung nhà mà ngay ngày hôm sau , "tên iu quái" này (theo nó nghĩ là như thế) sẽ học chung trường với nó. Nó ngồi im lặng coi thời sự trong khi Thành cứ nhảy dựng dựng xung quanh. Nó ghét con trai mà sao ông trời lại cho con trai bao quanh nó nhiều thế , đúng là "ghét của nào trời cho của đó". Chịu không nổi với "tên iu quái" bị "giật dây thần kinh" này nữa. Nó quay qua liếc nhìn một con mắt sắt đá :

- Này...bộ bị điên hay sao mà cứ nhảy vòng vòng quanh nhà thế hả?

- Đâu có đâu ^^, tại dzì anh đang dzui ấy mà hí hí.

- Nếu có bị "hâm" thì làm ơn đi chỗ khác đi, tôi không thích bị quấy rầy đâu.

- Kìa...em gái iêu của anh...em "lạnh" với ai thì đc chứ...nỡ nào lạnh với anh dzậy? - Thành quàng tay qua cổ nó. Nó cảm thấy khó chịu và hất ra nhưng Thành không buông tha, vẫn ôm lấy. Nó biết không thể quật ngã được tên này rồi đành im lặng, "ngoan ngoãn" chịu trận - này...sao tự nhiên ngoan thế bé ^^?

-...... - nó im lặng không nói gì cả , mắt vẫn dán vô tivi.

- Nè bé , không nghe anh nói à?

-...... - vẫn im lặng.

- Bé à... - Thành dùng một tay, nâng cằm của nó quay mặt nó lại. Nó nhìn anh với con mắt lạnh chưa từng thấy.

- You làm gì thế? Bỏ ra...

- Lúc anh nói chuyện, em phải nhìn mặt anh chứ, sao lại để mặt dán vô tivi như thế.

- Thôi đi !!! Anh đừng giả tạo nữa !!! - nó hất tay Thành ra, tắt tivi rồi quay lưng đi lên phòng.

Thành nhìn nó, nụ cười nửa miệng. Dường như trước đó hai người đã có xích mích với nhau. Thành ngồi xuống ghế sofa, tay cầm điếu thuốc hút từng đợt rồi nhìn ra ngoài cửa sổ :

- Chuyện ba năm rồi...mà vẫn còn nhớ....

[Ký ức về ba năm trước, lúc nó đang đứng đối đầu với người mà nó "thầm thương trộm mến" bấy lâu. Kế bên là cô bạn thân của nó đang ra vẻ rất sợ hãi.]

- Thả cô ấy ra !!! Cô ấy có làm gì các người đâu???

- Vậy chứ cô em tưởng cô em không làm gì à? Tưởng một cái đấm và một cái đá của cô em sẽ làm tụi này sợ à? Lầm to !!!

- Dù gì bạn tôi cũng biết đau đấy !!! Các người mau tránh ra đi !!!

- Hahaha !!! Muốn lấy lại bạn mình thì đánh với tụi này trước cái đã ! Nghe nói võ nghệ của cô "tiểu thư" nhà họ Hoàng đây cũng phải thuộc loại vừa...

- Muốn đánh lộn thì ok hết !!! Chỉ cần để bạn tôi qua một bên và đừng **ng chạm gì đến cô ấy !!!

- Được thôi. - tên cầm đầu để Ngọc Hoa qua một bên. Ngọc Hoa mặt tái mét nhưng nó vẫn cố điềm tĩnh lại để Ngọc Hoa không lo lắng cho nó.

- Được rồi, ai muốn đánh với tôi trước?

- Hay để tôi đi đội trưởng? Dù gì...tôi cũng quen biết con pé này... - một giọng nói cất vang từ đằng sau.

- Được ! Giao cho mày đấy !

Từ đằng sau bước lên, nó không tin vào mắt mình nữa. Đó là Thành, người anh song sinh mà nó rất mực tin tưởng, sẵn sàng tâm sự đủ thứ điều và cũng sẵn sàng ra tay nghĩa hiệp "làm mai" anh nói với Ngọc Hoa. Nó sững sốt nói không nên lời nhưng rồi cuối cùng cũng rặng ra được từng chữ rõ rệt :

- Tại sao...tại sao anh lại ở đây?

- Vì tôi nằm trong nhóm này, thế thôi ! - Thành cười đểu với nó.

- Vậy ra chính anh đã kể hết mọi chuyện của tôi...

- Hahaha !!! Ai biểu cô bé ngây thơ quá !!! Chuyện riêng tư của con gái ai lại kể cho con trai nghe bao giờ, và tốt nhất là không nên kể cho chính người anh của mình nghe !!!

Nó như muốn khóc nhưng khóc lúc này là không thể. Nó ráng nhịn được chừng nào hay chừng nấy. Nó nhìn Thành , nó đã đau rồi nay lại càng đau hơn , sao nó lại có thể đánh nhau với chính anh nó chứ?

- Chuẩn bị đi bé iêu à. - Vẫn cách xưng hô ấy nhưng sao mà nó thấy nhói trong lòng không thể tả.

Thế là hai bên nhào vô quýnh. Cả hai bên không ai là tay vừa cả. Nó vừa đánh vừa đỡ trong khi Thành chỉ tấn công nó mà thôi. Cũng may Ngọc Hoa không thấy cảnh này vì cô đã bị bịt mắt từ đời nào , chứ không thì Thành chỉ có nước chết với Ngọc Hoa mà thôi.

- Không phải anh thích Ngọc Hoa hay sao??? - nó vừa đánh vừa hỏi chuyện anh nó.

- Đương nhiên anh thích cô ấy...thích nhiều lắm chứ... - Thành tiếp tục tấn công em mình không thương tiếc nhưng cũng không quên trả lời câu hỏi của nó.

- Vậy tại sao anh lại làm thế này hả???

- Vì...anh muốn loại trừ em...

- Cái gì cơ???

- Em là cái gai trong mắt anh , em không hề bỏ Ngọc Hoa ra thì làm sao anh có thể tiếp cận cô ấy? Không có em thì anh đã có cô ấy dễ dàng rồi... - Thành đánh vào bụng của nó một cái rõ mạnh.

Nó ngồi khụy xuống , ôm bụng mình mà trong lòng không khỏi đau đớn. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ , Thành quay đi và không quên nói với tên cầm đầu :

- Tự xử nhé đội trưởng , tôi về nhà nghỉ ngơi một chút.

- Cứ để đó.

Thành đi mất dạng. Nó bắt đầu thấy cay ở khoé mắt , nó khóc. Nó đau đớn đến nỗi không thể diễn tả được nỗi đau của nó như thế nào. Tên cầm đầu đi lại với một vật rất nhọn trên tay hắn. Hắn nâng mặt của nó và ......

hjx sợ wúa đừg dọa cún típ naz

- A !!!!!!! - nó lại mơ thấy giấc mơ đó. Những giọi mồ hôi lăn trên má nó , nó đang rất sợ và hoảng hốt.

Nó nhìn ra ngoài cửa sổ , khuôn mặt thoáng lên nỗi buồn và nó khóc. Nó khóc không ngừng , nó khóc y như lúc nó phát hiện ra điều mà nó không hề muốn thấy. Đã lâu rồi nó không được khóc như thế này. Nó ước rằng nó đừng thích tên kia thì chuyện đâu ra nông nỗi này , nó ước rằng nó sẽ ráng giữ kín tâm sự của nó hơn để rồi sau này không phải gặp hậu quả nghiêm trọng. Bằng chứng chính là con mắt phải của nó. Nó bước xuống giường và nhìn vô gương. Nhìn nó lúc này như một cái xác không hồn , nó nhẹ nhàng tháo cái băng trên mắt nó ra. Một vết sẹo dài từ hàng lông mày cho đến má phải của nó. Nó vẫn còn nhớ lúc đó , máu hoà vào nước mắt của nó chảy xuống từng giọt , từng giọt dưới đất. Bọn người kia sau khi đã hành hạ nó thì bỏ đi , không để lại vết tích gì. Cũng may nhờ Ngọc Hoa gọi cấp cứu kịp thời chứ không thì mắt nó sẽ không biết ra sao và như thế nào.

Về đến nhà sau 3 tháng nằm liệt giường trong bệnh viện do phải mổ con mắt đó , nó dùng băng cứu thương băng lại để không ai có thể thấy vết sẹo này. Nó vẫn còn nhớ ánh mắt của Thành lúc đó nhìn nó , vô tâm , lạnh lùng , sắt đá , không một chút cảm xúc nhưng miệng thì cười đắc thắng. Nó không hiểu tại sao bao nhiêu lâu nay hai anh em đều tốt với nhau vậy mà...anh nó nỡ nào lại hại nó như thế này. Nó không dám kể lại cho ba mẹ nghe và nó quyết định đi về VN để học với cô bạn của nó.

" Cộc cộc " - tiếng gõ cửa làm nó giật bắn người , quên luôn cả những suy nghĩ trong đầu.

- Ai đấy? - nó vội vàng băng lại vết sẹo và nói.

- Anh đây , vô được không em gái? - thì ra là Thành , nó băng xong rồi đi ra mở cửa. Thành đứng dựa vô tường nhìn nó cười.

- Chuyện gì mà lại kêu giờ này?

- Nhớ em gái thì kêu thôi - Thành lại nở nụ cười đểu.

- Anh làm ơn đừng chen vào cuộc sống của tôi nữa , tôi đã quá mệt mỏi với anh rồi. Anh mau về phòng anh đi. Tôi không muốn gặp mặt anh. - nói xong , nó định quay vào đóng cửa thì Thành dùng chân chặn lại.

- Nè , em gái iêu , trong nhà chỉ có một phòng duy nhất , chẵng lẽ em nỡ nào để ông anh này ngủ ngoài phòng khách lạnh lẽo kia sao?

- Hừ...tôi đâu kêu anh qua đây , tự anh tự nguyện thì tự lo kiếm nhà mà ở. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa. - nó cố đóng cửa lại nhưng sức nó giờ đây không còn như xưa nữa. Thành chỉ cần dùng tay đẩy mạnh một cái là nó văng ra và ngồi bệt xuống đất.

- Đừng có lạnh lùng với anh như thế , dù gì chúng ta cũng là anh em sinh đôi với nhau mà. - Thành đóng cửa phòng đi lại và nâng mặt nó lên.

- ANH TRÁNH RA ĐI !!! - nó gạt tay Thành ra khỏi mặt nó. - TÔI GHÉT ANH ĐỤNG VÀO TÔI !!!

- Tuỳ em thôi , có gì anh ngủ dưới đất cũng được. - nói là làm , Thành nằm xuống đất cạnh giường nó , không nói gì.

Nó cũng chẳng biết phải làm gì hơn là lên giường và nằm xuống ngủ. Nó quay mặt vô tường. Không gian im lặng bao trùm lấy cả căn phòng. Nó muốn nói chuyện với anh nó nhưng mà cứ mỗi lần nhớ đến ký ức ba năm trước thì nó chẳng thể nào mà quên được mối hận này. Đang lim dim định ngủ thì bỗng Thành cất tiếng :

- Anh...có chuyện muốn hỏi em...

- Nói gì thì nói đi.

- Anh...muốn....

- Anh muốn hỏi gì thì hỏi lẹ đi. Tôi không muốn nói nhiều đâu. - nó giục anh nó vì nó biết chuyện này có liên quan đến một người.

- Ngọc Hoa...có vẻ không nhận ra anh...cô ấy...hỏi tên anh mà cứ như là hỏi bạn mới quen...

-....... - nó biết điều đó từ rất lâu.

Ngọc Hoa thật sự chưa hề tiếp xúc với Thành. Hồi lúc mới quen , Ngọc Hoa chỉ bám lấy nó , nó chỉ có duy nhất cô là bạn thân nên nó cũng mặc kệ , cho cô muốn làm gì thì làm. Nhưng Thành thì lại khác , vừa nhìn thấy Ngọc Hoa thì anh đã đem lòng mến cô nhưng chỉ là một mối tình đơn phương. Nó không hay nhắc đến Thành trước mặt Ngọc Hoa vì mỗi lần nó nhắc đến thì lại bị Ngọc Hoa dẫn sang một chuyện khác. Thấy thế là nó đủ biết Ngọc Hoa không muốn dính dáng đến bọn con trai , nhưng nó không ngờ điều này lại làm cho Thành trở nên đau đớn và từ đó thay đổi tính nết của chính mình. Nhiều lần nó cố tình tạo ra những tình huống để Ngọc Hoa gặp được anh mình , nhưng Ngọc Hoa vẫn không chịu. Cứ bám dính lấy nó để rồi trong lòng anh nó dâng lên một sự ganh tị rất lớn. Nó im lặng một hồi lâu thì Thành lại lên tiến hỏi :

- Em...có biết tại sao Ngọc Hoa lại không thích nói chuyện với anh không?

- Vì nó không thích con trai , thế thôi. - nó trả lời một cách lạnh lùng nhưng câu trả lời của nó hoàn toàn đúng chứ không sai.

- Tại sao lại không thích? Con trai có gì không tốt?

- Sao anh không tự nhìn lại chính mình đi rồi hãy hỏi câu đó.

-... - lần này lại tới Thành im lặng.

- Nếu anh không biết nhìn lại chính mình thì sau này đừng hỏi bất cứ câu nào về Ngọc Hoa nữa. Ngủ đây. - nói xong , nó chìm vào giấc ngủ.

Thành vẫn nằm đó , đặt tay lên trán suy nghĩ. Anh biết hành động của anh đối với cô em gái mình là sai nhưng lòng ganh tị trong anh vẫn chưa nguôi. Cứ thấy Ngọc Hoa đi chung với nó là anh lại tức điên người mặc dù anh biết cả hai chỉ là bạn thân với nhau. Anh ngồi dậy vì không ngủ được nữa và đi lại gần cửa sổ nhìn ra bên ngoài :

- Ước gì...thời gian trở lại....
Sáng hôm sau , vừa tỉnh dậy , nó ngửi thấy mùi gì thơm thơm ngay dưới nhà bếp. Sau khi làm vệ sinh cá nhân và thay đồng phục , nó bước xuống và nó thật sự không tin nổi vào mắt mình nữa. Thành đang đeo tạp dề và đứng nấu ăn. Anh quay lại thì thấy nó đang đứng sững người vì hành động kỳ lạ này. Anh cười , đi lại và "kiss" lên trán nó 1 cái :


- Dậy rùi hả em gái iêu?

- ANH VỪA LÀM GÌ THẾ HẢ??? - nó phan cho Thành một cú đấm ngay mặt. Thành đưa tay lên xoa xoa bên má vừa bị đấm.

- Ui da...sao đánh anh? Chỉ là "chào buổi sáng" thôi mè

- Cái đồ....ba trợn...anh vừa phải thôi.

- Nè , anh nấu đồ ăn sáng cho em rồi đấy , vô bàn ngồi ăn đi.

Nó hậm hực ngồi vào chỗ đối diện với Thành. Anh bưng ra cho nó một dĩa ốp la + bò bít tết. Nó trố mắt ra nhìn cái đĩa , không ngờ Thành lại khéo tay đến thế. Từ trước đến giờ , anh có nấu ăn cho nó lần nào đâu. Vậy mà hôm nay lại "nổi cơn" lên , làm một bữa ăn thịnh soạn cho nó. Nó liếc nhìn Thành với con mắt sắt đá :

- Anh...có ý đồ gì đây?

- Chả có gì cả. ^^

- Nói dối, có chuyện gì thì mới làm thế này chứ.

- Ừm...thì anh...anh...

- Anh lại muốn nhờ tôi làm mai anh với Ngọc Hoa à?

- Anh...thật sự anh...

- Nếu anh muốn như vậy thì nên nhờ người khác đi , tôi thà không ăn sáng chứ không thể nào đồng ý chuyện này lần 2.

- Tại sao?

- Vì...lòng tin tưởng của tôi đối với anh giờ đã cạn kiệt rồi...chào anh. - nó quay lưng bước ra khỏi nhà và đóng cửa lại.

Thành đập tay thật mạnh vô tường. Anh muốn đập nguyên cái đầu mình luôn ấy chứ nhưng anh không làm được. Nếu như ngày đó , anh không làm thế đối với nó thì nó sẽ không đối xử với anh như thế này. Anh cứ đứng đó đập tay liên hồi cho tới khi không còn sức để mà đập nữa , anh ngồi "phịch" xuống đất , ngước mặt lên trời và nói :

- I"m sorry...sister....
- Này , sao mặt của bà thấy ghê thế? - Ngọc Hoa đứng trước mặt nó nhìn chằm chằm hỏi.

- Hừm....chẳng có gì đâu. Chỉ là...sáng nay đi vội , không có gì bỏ bụng nên đói. - nó một tay ôm bụng một tay dịnh vô tường.

- Bộ anh của bà không nấu ăn cho bà ăn à?

- Đừng có nhắc đến tên đó nữa... tôi chẳng liên quan gì đến hắn...

- Nhưng...người đó là anh song sinh với bà mà...

- Thôi , đừng nói nữa , đu xuống canteen đi , tôi đói bụng rồi. - nó quay lưng đi một mạch xuống dưới lầu. Ngọc Hoa chỉ biết lắc đầu nhìn nó.

Xuống tới canteen , ngán ngẩm nhìn cái cảnh đám đông chen chúc giành nhau mua đồ ăn nước uống , nó quay đi và ngồi xuống ghế đá. Ngọc Hoa ngồi kế bên nó nhìn :

- Không phải bà muốn mua gì đó để ăn sao?

- Thấy cái đống bùi nhùi đó không? Làm sao tôi có thể chen vô được. Bà giỏi thì chen vô thử đi.

- Chà...ước gì có ai giúp tụi mình nhỉ? - Ngọc Hoa ngồi chống cằm nhìn về đám đông người.

- Hai bạn sao ngồi đây vậy? - Mã Thiên đâu ra xuất hiện làm nó sững sốt.

- Tụi này định xuống canteen mua bánh mì với sữa nhưng mà... - Ngọc Hoa chỉ vô cái đống "bùi nhùi" đằng xa.

- Vậy...hai bạn có phiền nếu mình giúp hai bạn không? - hắn nói với giọng rất lịch sự và nhẹ nhàng.

- Thế à? Vậy cảm ơn cậu nhiều !^^ - Ngọc Hoa mừng rỡ.

- Ế...khoan... - nó định chặn hắn lại nhưng không kịp. Hắn đã chạy mất hút trong đám đông đó rồi. - Sao bà lại nhờ Thiên vậy?

- Chứ cậu ta tự nguyện mà.

- Hừm...dù sao cũng nên tha cho con người ta chứ. Thiên là học sinh mới trong trường mà.

- Nè , sao bà bênh con người ta dzữ dzậy?

- Ơ...chuyện này... - lúc này nó lại không trả lời được câu hỏi đó của Ngọc Hoa.

Thường mỗi khi Ngọc Hoa hỏi câu này , thì nó chỉ cần trả lời rằng "Bạn bè giúp đỡ nhau thì có gì đâu." là Ngọc Hoa đã im re rồi. Đằng này , nó lại là người im lặng. Nó không hiểu tại sao , lúc này đây , trong người nó có gì đó bắt đầu len lỏi nhưng nó không biết. Nó không hề biết chuyện gì đang xảy ra với nó...

- Này Băng Băng...sao im lặng thế?

- Không...chẳng có gì...

- Bánh mì và sữa của hai người này. - hắn chìa ra một hộp sữa dâu và ổ bánh mì nhân thịt trước mặt.

- À , đưa cho con này này. Chứ đừng đưa cho mình , vì nó chưa có ăn sáng nên mình nhờ cậu mua giúp. - Ngọc Hoa chỉ tay qua nó làm nó giật mình.

- Sao? Băng Băng không ăn sáng à? Như vậy không tốt đâu. - hắn nói với giọng lo lắng , nó thấy rõ điều đó trong đôi mắt của hắn.

- Sáng này đi vội nên quên. Mà tôi không ăn cũng đâu có chết. - nó trả lời với giọng lạnh lùng và vô tâm , nhưng mắt nó không hề nhìn vào mặt của hắn.

- Băng Băng không được nói thế. Ăn sáng quan trọng lắm , bỏ là sẽ không có sức để mà học những tiết tiếp theo.

- Được rồi , được rồi. Thì giờ tôi ăn nè , cậu còn ý kiến gì nữa không? - nó giật lấy hộp sữa và ổ bánh mì trên tay hắn , hắn cười nhẹ nhàng.

Nó bỗng nhiên thấy nóng trong người , trái tim nó có một chút gì đó xao động nhưng nó không hề nhận ra được cảm giác này là gì. Ngọc Hoa nhìn nó chằm chằm làm nó phải quay mặt qua hỏi :

- Nhìn gì?

- Trong bánh mì có ớt không dzậy?

- Không , làm gì có. Điên à?

- Chứ sao...mặt bà đỏ thế?

- Hả? Bà nói gì?

- Nè , coi lại mặt bà đi. - Ngọc Hoa đưa gương ra , để trước mặt nó.

Mặc dù tấm gương không được lớn nhưng đủ cho nó thấy rằng mặt của nó đang chuyển sang màu "cà chua". Nó đơ ra và không thể nào nuốt nổi miếng bánh mì tiếp theo. Trong khi đó hắn cứ nhìn nó chằm chằm làm nó ngượng , không lẽ giờ lại đuổi hắn đi nhưng mà như thế thì thật bất lịch sự. Nó len lén ngước mặt nhìn lên , hắn vẫn đứng trước mặt nó và cười hiền. Người nó lại nóng lên , nó cảm thấy hơi khó chịu nhưng vẫn đủ bình tĩnh để nói :

- Thiên , cậu đi ra chỗ nào khác được không? Tôi có chuyện muốn nói với Hoa.

- À được chứ. Mình tính ra thư viện thì thấy Băng Băng ở đây nên tính chào hỏi thôi. Vậy chào hai người nhe ^^. - thế là hắn quay lưng đi.

Hắn đi rồi thì nó lại đột nhiên thở dốc. Dường như nãy giờ nó toàn nín thở mà thôi hoặc là nó thở không ra hơi. Nó đặt tay lên tim của nó , tim nó đang đập rất nhanh. Giống như là nó đang bị bệnh tim vậy. Ngọc Hoa thấy thế liền hỏi nó :

- Bà có sao hok dzậy?

- Không biết...thấy...khó thở...

- Ái chà....hem biết đây là điềm lành hay điềm dữ ^^?

- Ý bà là sao?

- Hihi...có khi nào bà thích Mã Thiên hem?

- Điên vừa thôi !!! Tôi không muốn dính vô chuyện đó thêm một lần nào nữa !!!

- Gì mà bức xúc thế? À tui quên mất bà còn Hoàng Vũ he he.

- Gì chứ? Cái tên "cao trọc trời" đó liên quan gì đến tôi???

- Nè , sao nhắc đến thằng nào bà cũng đỏ mặt hết vậy? Không lẽ...bà thích hai thằng cùng 1 lúc à? 

-... mệt bà quá...tôi đi dạo một mình đây.... - thế là nó rời khỏi ghế đá và bước đi một mạch.

Nó vừa đi vừa suy nghĩ. Công nhận lúc Ngọc Hoa nhắc đến hắn hay Hoàng Vũ thì nó đều cảm thấy ngại ngùng. Nó chẳng biết thật sự nó có tình cảm với ai và coi ai như một người bạn. Đầu nó vẫn suy nghĩ lung tung :

- Who will I have that special feeling for....?
Lúc đó , Ngọc Hoa đang ngồi suy nghĩ không biết cô bạn thân của mình bị gì thì bỗng nhiên có một lon nước lạnh áp vào má cô làm cô giật mình. Cô ngước đầu lên thì thấy đó là Thành , anh đang mỉm cười và đưa cho cô lon nước FANTA :

- Thành , sao ở đây?

- Mình vô đây học mà , Băng Băng không nói cho Ngọc Hoa biết à?

- À không , mà lon nước này... - Ngọc Hoa chỉ vô lon nước mà Thành đang cầm trên tay.

- Hì...cho cậu đó. - Thành đặt lên tay Ngọc Hoa một cách nhẹ nhàng và ân cần. Ngọc Hoa ngạc nhiên vì lần đầu tiên có người con trai lại tử tế với cô như thế.

- À...cảm ơn.

- Mà Băng Băng đâu rồi? Sao nó không ngồi đây với cậu?

- À , nó đi dạo rùi. Suy nghĩ lung tung gì ấy mà. - Ngọc Hoa vừa nói vừa đưa lon nước lên uống.

- Suy nghĩ lung tung? Chuyện gì sao? - Thành cảm thấy hơi lo lắng.

- Chuyện con gái , cậu không nên biết làm gì ^^. - Ngọc Hoa xua xua tay ý bảo rằng Thành không nên để ý những chuyện riêng tư. Anh chỉ biết thở dài , có lẽ chỉ vì tội lỗi 3 năm trước mà giờ anh phải gánh hậu quả như thế này , lòng tin của một người em gái dành cho anh trai đã trôi vào dĩ vãng từ lâu.

- Nè , sao thở dài thế? Hay là hai anh em lại cãi nhau om sòm khi ở nhà? - Ngọc Hoa quay qua hỏi. Cô rất ghét nhìn người khác cứ thở dài như thế này.

- À chẳng có gì đâu. - Thành mỉm cười , một nụ cười đã làm chết bao nhiêu cô gái , và giờ đây Ngọc Hoa cũng suýt lao chao vì nụ cười này. Mặt cô hơi ửng đỏ , Thành nhìn thấy điều đó. Anh không ngờ cũng có những lúc Ngọc Hoa lại như thế này mà lại còn dễ thương hơn nữa chứ. - Hoa không sao chứ?

- Không...không sao... - Ngọc Hoa lắc đầu. - Mình về lớp đây.

Ngọc Hoa đứng dậy , cô định sẽ đi một mạch để không phải thấy nụ cười đó thêm một lần thứ hai. Nhưng có lẽ ông trời đang trêu cô thì phải , Thành nắm tay cô giữ lại làm cô giật mình :

- Hoa học lớp nào?

- 12....12A....còn Thành?

- 12D , vậy giờ tan học gặp sau nhé. - Lúc này Thành mới chịu bỏ tay Ngọc Hoa ra. Ngọc Hoa cúi đầu chào rồi quay lưng đi thật nhanh.

Thành cười và nhìn dáng Ngọc Hoa khuất dần. Bây giờ anh mới hiểu được rằng không phải việc gì anh cũng có thể nhờ đến cô em gái của mình được , nhất là chuyện tình cảm thế này . Đáng lẽ anh nên tự giải quyết hết mọi chuyện ngay từ khi mới gặp Ngọc Hoa. Thành cảm thấy rằng anh cần đền đáp cho cô em gái mình một cái gì đó , nhưng việc trước mặt là anh phải chứng tỏ cho nó biết anh sẽ chinh phục đc Ngọc Hoa mà không cần tới nó :
Trong giờ học mà nó cứ nghĩ đâu đâu. Đầu óc nó bây giờ toàn hình ảnh của hắn , không hắn thì Hoàng Vũ. Nó cố gắng chú tâm vào học nhưng mà sao cái não của nó không thèm nghe theo lời nó. Nó tức quá nhưng lại không làm được gì cả. Đến khi chuông reng báo giờ tan học , nó mừng lắm. Nó đang bỏ tập vào cặp thì có đến 3 giọng nói cùng kêu tên nó :

- Băng Băng !!!

Nó và Ngọc Hoa cùng giật mình nhìn ra. Thì ra là hắn , Hoàng Vũ và Thành. Ba tên đứng nhìn nhau , Thành cười và nói :

- Oh ! Không phải hai cậu cũng học lớp tui sao?

- À , cậu là Thành , học sinh mới vô hôm nay? - Hoàng Vũ cười lại và nói.

- Mà...sao cậu ở đây? Lại...quen biết Băng Băng nữa? - hắn nhìn qua Thành hỏi.

- Tui là anh em song sinh với Băng Băng .

- Hả??? Hèn gì giống nhau y chang !!! - cả hai tên cùng đồng thanh la lên.

Lúc này , nó chỉ muốn ở trong lớp chứ chẳng muốn ra ngoài. Nó không phải không thích gặp ba người kia nhưng mà đâu cần phải đến đón nó cùng một lúc như thế. Ngọc Hoa nhìn nó cười cười :

- Hi hi , sướng quá nhe , được đến ba người đón về nhà ^^.

- Im đi , tôi đang tìm lối khác để ra đây này. ="=

- Còn lối nào ngoài cửa sổ nữa .

- Đành phải vậy thôi.

- Hả? Ế... - Ngọc Hoa chưa kịp nói gì thì nó đã trèo qua cửa sổ và nhảy xuống dưới. Nó đáp đất một cách an toàn và bỏ chạy.

Thế mà ba tên kia vẫn không biết , cứ nói chuyện giỡn với nhau bên ngoài. Đột nhiên , Thành thấy Ngọc Hoa đi ra thì anh liền ngừng nói chuyện lại , đi đến chỗ cô và hỏi :

- Băng Băng đâu rồi Hoa?

- Nhảy cửa sổ chạy mất tiêu rùi .

- Hả??? - bây giờ thì cả ba tên đều phải ngạc nhiên thốt lên.

- Nó sợ mấy người quá nên dùng cách đó để đi về , thôi có gì ráng tìm nó đi , tui đi dzề. - Ngọc Hoa vừa nói xong thì cũng bỏ đi một mạch , để lại đằng sau ba cái mặt bị đơ.

- Thôi thì tui cũng dzề đây , thế nào cũng gặp nó ở nhà. Chào hai cậu nhá. - Thành cũng quay đi vì anh có điều kiện thuận lợi hơn hai tên này.

Hoàng Vũ thở dài rồi nhìn qua hắn. Hắn vẫn bình thản nhưng nét mặt có gì đó hơi buồn. Hoàng Vũ mặc kệ , vì cậu đang nghĩ cách làm thế nào để nó có thể để ý đến mình cậu thôi. Cậu quay qua hắn nói với một giọng thách thức :

- Này , cậu thích Băng Băng à?

- Chuyện đó là chuyện riêng tư cá nhân , mình không thích nói ra cho ai hết.

- Tui hỏi cậu đấy !!! Nếu không muốn ăn đòn thì nói ra đi !!!

- Sao cậu bạo lực thế? Hở chút là đòi đấm người khác , vậy sao Băng Băng thích cậu được. - hắn vẫn đáp lại với giọng bình thản.

- Cậu.... - Hoàng Vũ bắt đầu tức lên , định đánh hắn nhưng đằng sau có một giọng nói vang lên ngăn chặn hành động đó lại.

- HEY !!! NO FIGHTING HERE !!!

Hoàng Vũ bỏ tay mình xuống , cậu quay lại để xem ai cả gan dám "to tiếng" với mình. Một cô gái với mái tóc màu đỏ được buộc cao lên đằng sau lưng , đôi mắt của cô cũng cùng màu với mái tóc đó. Cô đứng chống nạnh , chỉ thẳng vô mặt Hoàng Vũ :

- Này ! Cậu có thuộc lòng luật lệ của nhà trường không dzậy? Đâu phải muốn quýnh người khác là quýnh đâu chứ !

- Cô là ai mà cái mồm "to" thế hả? Tưởng là con gái thì tui không dám đánh à? - Hoàng Vũ nhìn thẳng vào mặt cô gái này ý tỏ vẻ hăm doạ.

- Tui học chung lớp dzới cậu mà cậu hỏi tui thế đó hả??? - cô gái đùng đùng nổi giận định quay đi nhưng rồi đột nhiên quay lại và nói với Hoàng Vũ - Mà cậu cũng đâu quan tâm đến điều đó đâu nhỉ , nói chung là đừng ăn hiếp học sinh mới. Không thì coi chừng vô "sổ đen" đấy. - nói xong cô quay đi một mạch.

- Hứ ! Con gái dzì đâu mà dzữ như chằn !

- Nè , cậu không biết bạn ấy thật à? - hắn nhìn Hoàng Vũ với con mắt ngạc nhiên.

- Không ! Tui còn không biết nó học chung lớp dzới tui và cậu nữa kìa ! >"<

- Đó là Hương , lớp phó học tập của tụi mình , lần nào cũng đi kiểm tra bài tập của cả lớp đấy.

- Thế kia à? Tui chẳng thèm quan tâm đến hạng người như nhỏ đó ! - Hoàng Vũ xách cặp và bước ra khỏi cổng trường.

Hắn nhìn Hoàng Vũ chỉ biết lắc đầu , thật không ngờ con người như Hoàng Vũ có thể quan tâm đến từng chút chuyện nhỏ nhặt , từ vấn đề của bạn bè cho tới nó , Hoàng Vũ không bỏ sót một cái nào hết. Nhưng đối với Hương thì lại làm lơ :

- Don"t you know that... she likes you?

- Just wait and see...............

Thống Kê Truy Cập
Hôm nay :1 lượt
Tổng Cộng :8985
BeYeuTruyen.Wap.Sh wapsite đọc truyện teen cực hay cho di động, tuyển tập truyện teen hay nhất hiện nay, đầy đủ các thể loại truyện được yêu thích.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ..!!!
Design by Kiều Lan
Copyright © 2013 BeYeuTruyen.Wap.Sh